B – Breathing: suy hô hấp có thể bị bỏ sót
Bệnh nhân ngộ độc không chỉ chết vì tụt huyết áp. Rất nhiều trường hợp tử vong do giảm thông khí, hít sặc hoặc suy hô hấp.
Cần đánh giá
- Tần số thở.
- Kiểu thở.
- SpO₂.
- ETCO₂ nếu có.
- Khí máu động mạch hoặc tĩnh mạch khi cần.
- Dấu tăng CO₂: ngủ gà, lơ mơ, thở chậm.
- Ran phổi, co thắt phế quản, phù phổi.
- Yếu cơ hô hấp.
- Tăng tiết phế quản.
- Dấu hít khói hoặc ngộ độc khí.
Các kiểu suy hô hấp thường gặp
Giảm thông khí trung ương
Gặp trong:
- Opioid.
- Benzodiazepine.
- Barbiturate.
- Rượu.
- Thuốc an thần.
- Ngộ độc phối hợp.
Tăng tiết và co thắt phế quản
Gặp trong:
- Organophosphate.
- Carbamate.
- Cholinergic toxidrome.
Tổn thương phổi trực tiếp
Gặp trong:
- Khói cháy.
- Khí độc.
- Hydrocarbon.
- Paraquat.
- Hít sặc.
Yếu cơ hô hấp
Gặp trong:
- Organophosphate.
- Botulinum.
- Một số độc chất thần kinh – cơ.
Cẩn thận với SpO₂ “giả yên tâm”
SpO₂ có thể không đáng tin trong ngộ độc carbon monoxide, methemoglobinemia, sulfhemoglobinemia hoặc một số chất nhuộm/màu; do đó khi nghi ngộ độc khí hoặc rối loạn hemoglobin, cần khí máu và xét nghiệm chuyên biệt nếu có.
Naloxone không thay thế kiểm soát đường thở
Nếu nghi opioid và bệnh nhân suy hô hấp, naloxone có thể cứu hô hấp. Nhưng mục tiêu là khôi phục thông khí đủ, không phải bắt buộc đánh thức hoàn toàn. Nếu không đáp ứng nhanh hoặc suy hô hấp tái diễn, cần hỗ trợ thông khí và đặt nội khí quản khi phù hợp. Merck Manual cũng nhấn mạnh bệnh nhân ngưng thở hoặc suy hô hấp nặng cần hỗ trợ đường thở, naloxone khi phù hợp và đặt nội khí quản nếu không đáp ứng.
Đừng nhìn SpO₂ một mình. Trong ngộ độc, hãy nhìn nhịp thở, thông khí, CO₂, tri giác và nguy cơ hít sặc.