Take-home messages

  1. Ngộ độc cấp là bệnh cảnh động, có thể xấu nhanh dù ban đầu triệu chứng nhẹ.
  2. Trong 10 phút đầu, ưu tiên là ABCDE, không phải tìm đủ tên thuốc.
  3. Đường thở phải được đánh giá trước mọi khử độc tiêu hóa.
  4. Bệnh nhân lơ mơ, nôn ói hoặc mất phản xạ bảo vệ có nguy cơ hít sặc rất cao.
  5. Suy hô hấp do opioid hoặc thuốc an thần có thể bị bỏ sót nếu chỉ nhìn SpO₂.
  6. SpO₂ có thể không đáng tin trong ngộ độc CO hoặc rối loạn hemoglobin.
  7. Glucose mao mạch là xét nghiệm bắt buộc ở bệnh nhân ngộ độc lơ mơ.
  8. Co giật do độc chất cần xử trí ngay để tránh thiếu oxy, toan máu, tiêu cơ vân và tổn thương não.
  9. Tăng thân nhiệt trong ngộ độc là cấp cứu, không xử trí như sốt thông thường.
  10. ECG 12 chuyển đạo là xét nghiệm hồi sức trong ngộ độc.
  11. QRS rộng gợi ý block kênh natri và có nguy cơ loạn nhịp thất.
  12. QT dài làm tăng nguy cơ xoắn đỉnh, nhất là khi kèm rối loạn điện giải.
  13. Toxidrome giúp định hướng nhóm độc chất nhưng không thay thế hồi sức.
  14. Opioid toxidrome: giảm tri giác, thở chậm, đồng tử co.
  15. Cholinergic toxidrome: tăng tiết, co đồng tử, co thắt phế quản, tiêu chảy, yếu cơ.
  16. Anticholinergic toxidrome: kích động, da nóng khô, đồng tử giãn, bí tiểu.
  17. Sympathomimetic toxidrome: kích động, tăng huyết áp, nhịp nhanh, vã mồ hôi, tăng thân nhiệt.
  18. Serotonin toxicity cần nghĩ đến khi có kích động, rối loạn tự động, tăng phản xạ và clonus.
  19. Gọi chống độc sớm khi độc chất không rõ, bệnh nhân có triệu chứng nặng, ECG bất thường hoặc có nguy cơ cần thuốc giải độc/lọc máu.
  20. Câu hỏi cuối cùng trong 10 phút đầu luôn là: “Bệnh nhân này đang chết vì đường thở, hô hấp, tuần hoàn, glucose, co giật, thân nhiệt hay ECG không?”